Yoga Bầu – Các giai đoạn cần biết

“Yoga bầu” – hình thức yoga trị liệu trước, trong khi và sau khi sinh

Cần chuẩn bị cơ thể thế nào cho việc mang thai? Đang mang bầu có nên tập tành vận động? Tập bao nhiêu tập thế nào là tốt? làm thế nào để lấy lại dáng sau khi sinh?

Cơ thể người phụ nữ thay đổi hàng tháng theo tuần trăng từ khi dậy thì. Sự thay đổi này liên tục cho đến khi người phụ nữ đến tuổi mãn kinh và ạm dừng trong thai kỳ. Thay thế cho chu kỳ hàng tháng là những biến chuyển toàn bộ cơ thể để dung dưỡng cho em bé. Lưu lượng máu tăng, nhiệt độ cơ thể tăng, các khớp thả long, cơ dần kéo dãn, hormone thay đổi, nột tạng di chuyển dành chỗ cho bào thai… Về vóc dáng việc tập luyện có thể đưa cơ thể về kích thước trước khi mang thai, tuy nhiên, bên trong cơ thể, có những thay đổi ( thậm chí tổn thương) là vĩnh viễn. Như một câu nói bông đùa của người Anh “Nhìn vợ sinh con giống như chứng kiến quán rượu yêu thích bị phá huỷ, không thể nào trở lại như cũ!”.

Làm sao để chuẩn bị cho những thay đổi này? Câu hỏi quan trọng hơn là khi nào? Với những bà mẹ không có thời gian biểu thể thao hàng tuần, 3-6 tháng trước khi mang thai, khi bắt đầu chuẩn bị cho việc thụ thai, ngoài việc uống bổ sung dinh dưỡng, người phụ nữ nên bắt đầu luyện tập. Nói chung là càng sớm càng tốt và được ngày nào hay ngày đấy. Cơ thể khoẻ mạnh dẻo dai, tăng sức đề kháng sẽ giúp cho việc mang thai an toàn và nhẹ nhàng hơn. 

Trong 13 tuần đầu tiên, bào thai còn non và chưa dính chắc, việc tập luyện nên giảm thiểu. Tất nhiên những bà mẹ có cơ địa tốt vẫn có thể tập luyện bình thường nhưng nên nhớ số này rất ít. Các mẹ có thể tập trung tập thở, tập kegel, vận động nhẹ nhàng và thư giãn cơ thể. Các bài tập yoga hồi phục, yin yoga, gentle yoga với sự hướng dẫn của giáo viên là có thể nếu muốn.

Từ tuần thứ 14 đến tuần 27, thai đã bám chắc, cơ thể người phụ nữ lúc này khoẻ, nhiều năng lượng. Các hormone làm cho cơ thể và tâm trí hưng phấn. Đây là thời kỳ các bà mẹ có thể tập luyện thoải mái hơn, mạnh mẽ hơn. Mình khuyên các mẹ sau 3 tháng đầu hãy cố gắng đi tập. Yoga bâù thời gian này tập trung vào việc thở và thư giãn cơ thể, tập kegel (cow đáy chậu), tập sức mạnh cho tay, chân, vai và lưng ( đặc biệt là phần thắt lưng) để giúp mẹ nâng đỡ được bào thai phát triển ngày một lớn.

Từ tuần thứ 28 trở đi, việc tập luyện giảm nhẹ, gần giống 3 tháng đầu, tập trung tậph kegel, chân, thắt lưng và tập thở. Thời kỳ này bào thai lớn hơn nhiều khiến việc thở của mẹ càng khó khăn. Tâm lý trước khi sinh cũng căng thẳng hơn, vì thể tập thở và thư giãn rất quan trọng. Các kỹ thuật thở giúp rất nhiều cho việc push khi lâm bồn và giảm đau tự nhiên. Có nhiều mẹ bụng khác thấp thì việc vận động rất khó khăn, mình khuyên ít nhất hãy tập thở, kegel, và thiền hoặc yoga nidra.

Sau khi sinh, tuỳ theo cơ địa, các mẹ có thể  bắt đầu tập sau khoảng 3-6 tháng. Bản thân người phụ nữ cần hiểu và cảm thông cho cơ thể mình, xác định được phần nào có thể cải thiện và phần nào cần phải chấp nhận. Suy cho cùng thì vẫn là cơ thể mình, vẫn cần yêu thương nâng niu tôn trọng, thậm chí còn nhiều hơn.  Thêm nữa,  sau khi đã trải qua một kỳ tích cả về tâm lý và thể chất như vậy, cơ thể đương nhiên sẽ yếu hơn và “lệch lạc” hơn về nhiều khia cạnh. Vì thế sự kiên trì là yếu tố quan trọng cho việc luyện tập sau khi sinh.

Việc tập luyên sau khi sinh có khá nhiều hạn chế, các bài tập nhẹ, lặp đi lặp lại  và có thể gây nhàm chán nhưng theo mình, duy trì luyện tập ngoài việc tăng sức khoẻ và giúp cơ thể phục hồi còn kéo các mẹ ra khỏi guồng quay bỉm sữa dù chỉ vài tiếng mỗi tuần, giải toả căng thẳng đặc biệt cho các bà mẹ có con đầu lòng. Việc gặp gỡ chia sẻ với các bà mẹ sau sinh cũng sẽ giúp tâm lý thư giãn và thoải mái hơn. Hãy nhớ rằng việc bỉm sữa còn dài dài và sức khoẻ tâm lý tinh thần là yếu tố rất quan trọng để mẹ yên tâm và tập trung nuôi dạy con. 

Toàn bộ quá trình, mình khuyên các mẹ duy trì tập thở  & tập kegel hàng ngày (2-3 lần 1 ngày, mỗi lần 5-10 phút) và vận động tập yoga 2-3 lần một tuần. 

Chúc các mẹ và các bé vui khỏe.

Nga

Pranayama – Thở

Vẫn biết là ai sống cũng thở – tự thở, thở máy, hô hấp nhân tạo…, nhưng ngoài việc đưa oxy vào cơ thể và duy trì sự sống, thở còn có ích lợi thế nào và thở thế nào mới có ích?

Một số ích lợi cơ bản dễ hiểu:

1. Thở sâu giúp các cơ co giãn điều độ, giúp cơ thể sẽ hoạt động tốt hơn, đặc biệt là hệ hô hấp và hệ tuần hoàn. Hồi 2016 sau 2 tháng nằm vùng với lịch làm việc và dạy kín đặc để kịp bàn giao dự án, mình tỉnh dậy ở cái resort đẹp ơi là đẹp và không thở được phải đi cấp cứu! Nguyên nhân là thở ngắn và nhanh trong một thời gian dài nên bị co cơ hoành và cơ lưng! Ngoài việc tiêm thì mình được chỉ định 2 tiếng massage và 1 tiếng yoga trị liệu ngay và luôn tại bệnh viện.

2. Khi thở sâu, cơ hoành co giãn đáng kể sẽ đưa tín hiệu lên hệ nội tiết và từ đây sẽ sản sinh ra ENDORPHIN, chất kỳ diệu làm giảm đau & tạo cảm xúc tích cực. Đây là quá trình “tự nhiên” của cơ thể, không giống như endorphin tạo ra do uống rượu, dùng chất kích thích hay tiêm trực tiếp. Ví dụ, chạy bộ rất dễ gây nghiện vì giải phong endorphin khá nhiều, còn gọi là “runner’s high”, hay các cô y tá vẫn nói các sản phụ thở sâu lúc sinh để giảm đau. Một số hoạt động bổ ích cũng giúp giải phóng endorphin: ngửi hoa hoặc tinh dầu oải hương, ăn chocolate, CƯỜI (cái này được ví như chạy bộ nội tâm), ăn đồ cay, nghe nhạc và…have sex (not kidding).

3. Thở sâu giúp giảm stress. Nhớ là giảm chứ không phải xả! Khi stress hay lo lắng tực giận thì sẽ hay thở dốc và thờ dốc sẽ chỉ làm giảm lượng oxy vào cơ thể mình. Trong tình trạng này, cố gắng nắm chặt hai tay và hít một hơi thật sâu rồi thở ra dài hơn nhịp hit vào. Tác dụng tức thì!

Từ khoá cho bài này là THỞ SÂU (thở cơ hoành):

– Thở bụng: nằm thư giãn cơ thể trên mặt phẳng, đầu gối co nhẹ hoặc đặt một cái gối dưới đầu gối, một tay trên ngực, một tay trên bụng và bắt đầu hit sâu vào (1-2-3) bụng (ngực nở rất nhẹ còn bụng sẽ căng lên), sau đó thở ra dài (1-2-3-4-5) (tay trên bụng từ từ đi xuống khi bụng xẹp dần trong khi tay trên ngực không đi chuyển nhiều)

– Thở ngực: nằm hoặc ngồi, đầu gối gập nhẹ, thả lỏng bụng, hai tay đặt hai bên cạnh sườn. Hit vào (1-2-3) xương sườn sẽ mở rộng ra hai bên, ngực mở ngang, thở ra (1-2-3-4-5) khung sườn co lại. Trong cả quá trình này bụng gần như không di chuyển/co giãn.

Best time là 5’ lúc ngủ dậy và 5’ trước khi đi ngủ (vì đang nằm sẵn rồi), hoặc 5’ lúc đang làm bị phân tâm (most likely là đang ngồi và cần kiếm việc gì đó để làm).

Khi nội công thâm hậu thì có thể thở sâu bất cứ lúc nào 🙂

Chúc mọi người thở vui vẻ!

Kate

Bring yourself to the mat in Winter

As Hanoi temperature is dropping down to welcome Tet, our lunar New Year, I notice students coming for classes less and less regularly. “Oh it’s just so cold”, “it’s really hard to get going”, etc.

So I have practiced yoga solidly for 7 and a half years, however, the first 6 years of that, I did my yoga fully in the tropic. I only experience yoga in winter during my time in the US.

Last January in New York City, in a day so cold it my brain froze, after my practice at Yoga to the People (a community yoga studio), I wandered out to the window and looked outside. All streets in East Village are very similar I recall, dirty, crammed, full of hippy people. I suppose that morning I was rather lost in mind. By then I had been living in NYC for about 6 months and despite all the jealousy I received acoss the globe, I liked it not. My mood swing got worse as the winter came so early and so viciously. In my best luck, my distant Lamb (let’s call my boyfriend so) kept me in check for most parts, including to urge me to get back to yoga as soon as I landed. That morning of cold snowy Manhattan, from the window of 12 St Mark’s Place, I saw a cozy studio across the street, a few people were practicing, each of whom were doing a different thing. Despite my frozen brain and body, I stretched a smile as I had found the styles that I had always wanted to try – Mysore. The next day, I cam to meet Alex of number 9, St Mark’s Place.

Stop drop and Yoga in Moc Chau

As you know I left New York 5 months after I found out that little gem and the City only had it last snow in late May. My New Yorker crew warned me so dearly in February when I, with joy, declared Spring had arrived with the colour of tulips around the city. So for that 5 long months of extended agony of winter, rain or shine (in addition to the -20*C brain-freeze cold), 5 times a week, either 6.30am or 6.30pm, I ran that 10 blocks to the studio.

The moment I finished the climb to the 3rd floor and open the door, a rather strange New Yorker sight met me. You know the thrill – bare red brick wall, old wooden floor, the windows, the railing outside which we dellusionally called our balcony sometimes. But it was different at this place. It’s spacious with high ceiling and it smells good. Alex always keeps a boiling kettle on the stove, sometimes lemongrass and ginger, sometimes eucalyptus and cinnamon oil. Its like a cozy Christmas every day! My favourite part is that the studio is full of natural light (thanks to the amazing space Alex secured) and its fireplace. I loved loved practicing Ashtanga next to the crackling fire while watching snow falling wind blowing briskly outside. It reminded me of the fairy in The Little Match Girl.

Everyone here, from Alex the studio founder and head teacher, other teachers and all practitioners, was so kind and respectful and the space always gave me the calm and silence I sought. When I was looking for a place to rent in Manhattan, It took me 3 viewings to know it’s rather impossible to find a place that was quiet, even in the middle of the night. There we all lived in harmony and compromise with noise pollution to the point we didn’t feel it anymore. And yet, I had found my quiet oasis in the middle of the City that never slept. I remember one day I came early around half past 6 in the morning and it was snowing and -15*C outside. Alex was curious, “You’re early girl. What’s happening at home? Are your kids being naughty?”. Oh I laughed, “How on earth you think I have kids Alex. Phewww! Home is ok but I like it here!”.

I myself found a good, clean, conducive space that appeals to our senses of aesthetics, calmness and safety motivates us to practice. It’s a known fact to my friend that I would go to a studio if it’s pretty. The times that I came to practice Mysore with Alex is like going on a retreat. No phone, no noise, no judgement or competition (if you ever practice in Singapore or New York you know what I mean here. Everyone was so good and determined and focused it almost feel ashamed not to do well, even for a teacher). I was enchanted with serendipity!

I have started my winter yoga practice just like that.

I opine when the weather is good, people tend to want to do things, like a Vietnamese saying, when things go without a hitch, everyone is happy. Yet life doesn’t go that way. If we are waiting for right place right time right mind, it may never come. I learn that training a new habit when we don’t have the 3 vantages helps ourselves to be more resilient, motivated and adaptable. My cousin, against all odd (meaning the Asian ways of overprotecting kids), took her son, a 4 year-old, to swimming lessons at noon. Did he get sick in the beginning? Yes. Did he resist? Yes. Did the phase pass? Yes. Now he can swim any time, even when it rains with less worry of getting sick.

I hope you find some courage and inspiration to start your practice, in the cold or in the tropic. Roam and find your practice space.

Love,

Kate

THE GREATEST LOVE OF ALL

“Remember to love yourself, then you can love others”, I closed my core yoga class on Monday night, accidentally echoing RuPaul, an American drag queen, cunningly outspoken as they all are.

We were born and raised to many standards and moral values of our society -our “tribe”. We teach our children the things we were once taught by our parents who was guided by our grandparents and so on the connection continues. Generation after generation, we unconsciously synchronize our tunes with our society and speak on behalf of our tribe, so loudly that more than often we couldn’t hear our own voice. We act based on our society’s opinions of what is right and on the other hand, we analyse others’ actions based on our perception of rightness, which is deprived from our tribe. An endless circle of disoriented reflections!

I look at my 2 and 3 year-old nieces – their fearless personality, refreshingly honest and naive nature, determination to go their ways and endless desire for exploration are so therapeutic. When did we start shielding ourselves with the shiny amour of other’s beliefs and expectations? When did we start living so little for ourselves and so greatly for others?

The last 9 months i have received sympathy, empathy and a great deal of opinions deciphering my decision to be in my current situation. Closer to the family, be there for my mum, take over the family business, etc etc. Trust me part of me used to use all of those to justify myself, too. Yet in truth, I did it all for myself. At some point a year ago, I came to term with my difficulties, accepted them and decided to take care of myself without worrying about what others thought of me for once. Bloody liberating! I still love and care for others of course, but I learnt that by being able to accept, love and live for myself so greatly I love others better.

I currently teach yoga full time, making a modest life and I truly think I will do better, taking one step at a time. For the last 3 years, I got asked a lot about why and what the drive was for me to become a yoga teacher. Is it my calling? I do not know yet but It surely enables me to sustain myself and i think it’s a blessing for everyone. I told people 3 years ago that I liked it for a start and I wanted to learn an additional set of valuable skill to get some additional money and in case I’m out of the real estate work some days, I’d like to be able to feed myself anywhere anytime. Most people laughed like it’s my lifetime joke! Have we forgotten the feeling of raw and all natural honesty?

As I slowly shake off the weight of those shields, and I don’t believe we can remove them all, I feel lighter, calmer & more honest to myself and others. And I think people around me feel the changes too.

So, wake up, shake up – the greatest love of all is right here, it’s you.

Love,

Kate

A glass of Champagne

img_9688

Hautvillers

In late summer 2017, I had the honor to attend a friend’s wedding on the west coast of France, an hour away from Bordeaux city and right border the Medoc region. It came as a surprise to many of my friend as that was the first time I visited a vineyard. The time spent with friends, exploring the French culture, cuisine and especially the wine of Bordeaux was merry and certainly fulfilling.

I would share about my wonderful experience in Bordeaux in another more mellow note. Today, as another year draws to a close and comes the moment to raise a glass, waving goodbye to 2018 with cherish and reflection as well as opening the door to welcome 2019 with plans and hopes, I’d like to share my humble encounter in Champagne region this past summer. There are a few things this region is famous of, the most famous of all bears its name – Champagne.

I took the Euro Star train from London to Paris in late June and connected to the city of Reims, the biggest city in the region. The city is a holy place in France, whose cathedral winessed the cororation of many French emperors for over 8 centuries till the collapse of the monarchy. As I have been to many places in Europe and visited many catherals, this is the most beautiful one in my opinion. The cathedral stands high and grandeurin the city centre, drawing attention to its exquisite, expensive and sophisticated architecture and decoration. its bell tower and the long history that connected to the rise and fall of the mornachy. I picked a small airbnb right near one of the city bakery, Andre Boulanger Patisserie, where I bought a baguette and pastries every morning,  as well as Cul de Poule restaurant, where I dined at awe every evening.

 

 

Of course I tasted and drank way too much Champagne. The summer was bright, warm and breezy. The time stood still. I was enjoying my time.

My humble knowledge of champagne came mostly from my first cellar visit, the Veuve Cliquot, which I stepped foot in nerely an hour after arriving in Reims. It’s cold and beautiful inside, millions of bottles nesting next to each other, dozen of km of domed cellars all connected, hundred years of history in the making.

Champagne is simply sparkling wine, strictly coming from the Champagne region of France. Unlike other wine which is fermented and ages once in wood barrows, metal tanks or urns (the case of traditional wine from Georgia) before being bottles, Champagne wine goes through 2 fermentations blah blah until it fills our glasses of joy.

To my abundance of neglected memories, I remembered 2 names standing out in the history of champagne. The first is Dom Perignon, considered the inventor. Long before, sparkling wine was said to be “haunted” by evils, due to the fact that during the aging,  sometimes explosion of bottled happened. Dom Perignon lived in the abbey of Hautvillers, who tested out and finessed the technique of champagne making, including the underground aging to sustain the need to humidity and temperature. In the region of Champagne, there are no fewer than 200km of tunnels/cellar protecting millions and millions of bottle of champagne underground. The calcium carbonate rich soil give the ideal humidity for the aging and storage of wine.

 

Another name that tied to the history of Champagne is madame Veuve Cliquot Ponsardin, the extraordinary business woman, a young widow who overcame her grief at the age of 26 and grew her husband family’s small house of Champagne Cliquot-Muiron et fils (“Cliquot-Muiron and sons) into the second largest house of champagne in the world. Veuve means the widow in French and her name is kept in every single bottles of Veuve Cliquot Champagne – VCP. She invented the riddling board and started the export of vast quantity of champagne out of France, including sneaking out boats of champagne to Russia during a shiping blockage under Napoleon (who favoured house of Moet-Chandon). At the defeat of Napoleon, Russia was toasting Veuve Cliquot champagne.

Do you know how rose champagne was made in Champagne? Only here it’s allowed for mix red wine with champagne to create the jolly colour for this marketing hoax. Elsewhere, the colour is made from pressing process.

img_9692Aside from visiting the big houses and venturing into their massive system of cellars and history, I took a half day vineyard visit, tasting remarkable champagne from boutique producers and taking in the beauty of this land. One of the house we visited produced the limited edition champagne for Formula 1 – those big bottles that the F1 racers shook and wasted in their victorious moments. The trip took us, a Vietnamese, an American couple & an Australian couple to  the beginning of it all, Abbey d’Hautvillers where Dom Perignon lived, made wine and rested in peace. The place was so humble as compared to the luxury and cheerful image of the wine, as compared to the long Avenue of Champagne in Epernay, the capital of the regions where house of Moet-Chandon places its headquarter.

Truth to be told, most of the productions from the big house were exported to the world and people of France, especially people of Champagne, rarely buy those. “Well, why paying 50 euro a bottle while you can get 5 bottles for that much, equally good quality?”. Very true and very fair. I tasted from vintage of the big houses to a random bottle from supermarket and I couldn’t agree more.

Once you get a real Champagne glass, you are ensured the ultimate experience of bubbliness!

Well, let’s raise a glass!

Happy New Year to you all.

 

Love,

 

Kate

__________

img_9427

 

 

 

 

 

 

 

 

Luxembourg: Where Belgium, France and Germany meet

img_0134

View of Pfaffenthal District from top of the lift

I crossed the France-Luxembourg bordered in late June on one of the fast connecting train from Paris. I have always been curious about this country so I opted to fly back to London from here in order to spend a day in this country – the Grand Duchy of Luxembourg. A little gem!

1.How Big? 

Luxembourg is a landlocked country, surrounded by 3 powerful neighbours Belgium, France and Germany. The country is only 2,586 squared km, among the smallest countries in the world, with its half-foreigner 600,000 population. 3.5 time bigger than Singapore and 10 time less populated than Singapore, the country is among the least populated. Most of people in Luxembourge live in its neighbour countries and commute in for works – think a big city with all the suburbs abroad!

2. How politically powerful?

Luxembourg is one of the 6 founding countries of the European union, among the 3 capitals of the EU and sit the European Courts of Justice. Over the course of its history, the country has seen, suffered and survived many diplomatic and warfare bullying despite its neutrality from the Prussia empire, the Netherlands, Belgian and French empires to Germany across World War 1 and 2. The Duchy of Luxembourg started and still headed the country from 15th century till nowadays and it’s indeed known respectfully for having its gay Prime Minister and his husband in the political scene.

3. How rich?

Very. Luxembourg ranked 2nd in the world on GDP per capita.

4. How pretty?

Again, very. I only visited Luxembourg City which is a little out of ordinary. I was amazed at the city famous fortification system. Literally the city was made carving out of rock, making it one of the most powerful fortress in Europe. The city was divided into Ville Haute (Upper City) inside the fortress and Ville Base (Lower city) outside the fortress waterway. Nowadays you can reach Ville Base on foot through a number of lifts, the most famous of all is the Pfaffenthal lift, a gorgeous public infrastructure. The masive glass lift car take you over 60m above the historical district of Pfaffenthal. Looking down is quite a thrill. I have a video of the ride on my instagram. In the past, I guess people has to go through some secret gate along it’s 23 km underground system.

Being so high up, carved basement is another fun feature of many old houses within Upper City. As I found my way around both upper and lower levels, I was amazed at how subtle the city has been able to syncronize the old and the new making though hundred year-old project part of the city commute system, like a little watch tower is now used as a free information centre to public (no guard at all) or the connecting way through small tower bridge take you to the base of the fortress. The city host some of the most prestigious museums and galleries in Europe as well.

5. How green/sustainable?

In a country where the GDP per capita reach over 100k USD a year (higher for the resident of Luxembourg city), anyone (residents or visitor) would pay only 25-50 Euro for a month of city public transportation depending on how many zones you cross. As a visitor, I pay 4 euro for the whole day. The price is typically 2-3 times in other European countries. And so everyone take buses and train! I noted on one of the bus that most of the buses are hybrid – run on both electric and diesels and it would switch to electric within the city centre boundary, to the smallest alley!

(*Update on 7 Dec 2018: from Summer 2019, all public transportation will be free in the whole country to even promote public transportation more in the government’s effort to reduce pollution and time waste on traffic! Source: https://www.nytimes.com/2018/12/06/world/europe/luxembourg-free-mass-transit.html)

City bike (Veloh), car sharing service (Carloh) are everywhere in the city. Even book shares are in place.

6. How is the food?

The food scene in Luxembourg certainly has the heavy French influence (that’s a very good choice as compared to the poor salty cuisine of Germany). I had lunch and dinner and my 3rd beuf tartare in a 4 day trip was fantastic.

7. Last but not least – How is the people?

People who lives in Luxembourg city seem rather calm and humble in my view. They are mostly quiet, elegant and very polite. I don’t see the flash of wealth anywhere. On my way back to the train station, I saw an interesting sight – along a main shopping street a Cartier store next to a random phone shop, the kind you would see in any China town. There is seemingly no difference treatment for luxury brands.

As a Vietnamese saying goes “Empty vessels make the most noise”.

The people of Luxembourg, with their strong full of dignity history, their wealth and their graceful way of live are truly charming.

Love,

Kate

 

 

Một thoáng Zurich

img_1073

Tôi đến thăm Zurich như một cái duyên.

Tôi cũng mong có một lúc đến thăm đất nước đồng hồ và những nhà băng lâu đời nhưng vẫn chưa thực hiện được, một là vì đắt đỏ quá, hai là vì người Thuỵ Sĩ khá khô khan!

Hè này ở Châu Âu, tôi chỉ dự định đi thăm vợ chồng cô bạn thân ở Stuttgart thôi. Lần trước khi thăm Stuttguart vào mùa giáng sinh năm 2014, ba đứa long dong lái xe vòng vèo thăm lâu đài Người đẹp và Quái Vật Neuschwanstein và leo lên tận khu nghỉ trên núi Zugspitze để trượt tuyết. Sau chuyến đi, tôi bây ngay sang Thổ Nhĩ Kỳ tiếp tục kì nghỉ đông, còn hai bạn tôi ở nhà hẳn 2 ngày nghỉ mệt. “Bình thường mùa đông bọn chị chả làm gì mấy. Có em ở đây bận từ sáng đến tối mệt lừ ý”.

Lần này nghe tôi nói ghé thăm gia đình, bạn tôi rủ luôn “này, thế chủ nhật mình lái xe đi Zurich!”. Hơi tá hoả vì sau 4 năm mức năng lượng chạy nhảy cũng đã sụt giảm cộng với việc tôi cũng muốn giữ sức cho chuyến đi 6 tuần lần này.

Sau 2 ngày nghỉ ngơi cưỡi ngưạ xem hoa ở stuttgart (có bao gồm việc vào cửa hàng số 1 của Porsche hỏi mua xe ô tô :D), 3 chúng tôi và cậu con trai 2 tuổi của bạn tôi lên đường cưỡi ngựa sặt sang Zurich ngắm núi.

Từ Stuttgart tới biên giới Đức- Thuỵ Sĩ đi ô tô mất tầm 2 tiếng nếu giao thông thuận lợi và thêm khoảng 1 tiếng đề vào đến trung tâm Zurich. Chồng bạn tôi có nói cuối tuần rất nhiều người thuỵ sĩ qua Đức đi siêu thị vì mọi thứ đều rẻ hơn rất nhiều. Thuỵ Sĩ hiện tại vẫn dùng đồng Franc Thuỵ Si có mệnh giá bằng đồng dollar Mỹ. 3 đứa tôi dở khóc dở cười vì các toilet công cộng đều cần xu franc trong khi không ai lường trước được “nhu cầu” thiết yếu này trên đường đi.

Trước khi vào thành phố tôi dừng ở Marche ăn trưa. Đây là một chuối nhà hàng đồ ăn Thuỵ Sĩ có mặt khắp thế giới và là chỗ mà tôi và cô bạn thân mê mệt ở Singapore vì có món tủ rosti ăn kèm phô mai kem và cá hồi hun khói. Rosti là một loại bánh pancake thuỵ sĩ làm bằng khoai tây thái sợi và rán dầu. Rất đơn giản và rất nghiền!

Mùa hè năm nay tôi đã đến Luxembourg, đất nước bé nhỏ có GDP theo đầu người cao thứ 2 trên thế giới và đã mở mắt với cách sống đơn giản nhẹ nhàng của người dân nơi đây. Thuỵ Sĩ, ngoài việc nằm trong top các quốc gia giàu nhất thế giới, trong nhiều năm cũng đứng hàng top 5-10 các quốc gia hạnh phúc nhất thế giới theo bào cáo thường niên của UN. Và Zurich, theo nhiều báo cáo là thành phố có chất lượng sống tốt nhất hành tinh! Tôi cũng có bạn sống ở THuỵ Sĩ, cả người Việt và người nước ngoài và tất cả đều rất thích cuộc sống ở đây. Tất nhiên ở các quốc gia có thu nhập trung bình cao mức giá cũng cao theo (Zurich cũng đứng top 10 luôn), nhưng phong cách sống và cách nhìn nhận cuộc sống của họ thì có rất nhiều điều để học hỏi.

img_1043

Chúng tôi dừng xe ở một ngôi làng lưng chừng đồi theo đường lên Uetliberg, điểm cao nhất của Zurich rồi đi bộ tầm 4-5 cây số lên dốc. Cậu con trai bạn tôi ngủ ngon lành trong xe đẩy. Mùa tháng 7 là cuối mùa cherry và còn khoảng 1 tháng thì đến mùa thu hoạch táo và lê. Ngôi làng với những căn nhà lớn với khung cảnh không có gì để chê, lác đác vài khu vườn táo và lê khá lớn. Hai bên đường phúc bồn tử dại bắt đầu chín. Tôi và cô bạn cũng hái được mấy nắm nho nhỏ. Sau khoảng 1 tiếng rưỡi chúng tôi cũng lên đến đỉnh và tự thưởng cho mình mỗi đứa một chai bia và cu cậu một cây kem to. Từ điểm dừng chân 871m trên mực nước biển, cả thành phố và toàn bô hồ Zurich thu vào tầm mắt. Giữa ngày hè trời quang mây soi xuống lòng hồ trên núi và tôi có thể nhìn thấy cả những đuôi sóng từ những con thuyền buồm! Giờ mới hiểu tại sao người Châu Âu thán phục vẻ đẹp của đất nước Thuỵ Sĩ đến vậy.

Sau đó chúng tôi đi chuyến tàu từ đồi Uetliberg xuống trung tâm thành phố. Tại đây, nơi cất giữ và bảo mật một khối lượng của cải khổng lồ cho các tài phiệt, chính trị gia, hoàng gia trên toà thế giới, Thuỵ Sĩ giữ vị trí trung lập về chính trị và đã tránh được những làn bom đạn của thế chiến thứ nhất và thứ 2. Thành phố Zurich như tôi thấy đã có bộ mặt đô thị phồn hoa như vậy từ nhiều thế kỷ trước bên dòng sông Linmat. Đi dọc bờ sông tôi thấy rất nhiều bạn trẻ bơi trên sông. Ở độ cao trên 400m, dù giữa đinh điểm mùa hè, nước sông chỉ nhỉnh hơn 20*C, lạnh!

Sông linmat đưa nước ra Hồ Zurich, tên tiếng Đức là Zurichsee. Cái tên làm tôi nghĩ phải gọi là biển hồ mới đúng vì hồ rất rộng, trong xanh và có vô vàn tàu bè. Chúng tôi đi dọc xuống khu công viên bên hồ. Cuối tuần công viên đông đúc, người lớn trẻ em tất cả đều ra công viên tắm nắng, nướng bbq, đạp xe, đi bơi. Tôi rất ấn tượng với một vài khu bể bơi thiên nhiên trên Hồ Zurich – một khu ngày cửa sông Linmat đổ ra hồ với kiến trúc Ba Tư với hồ bơi quây ở giữa và một khu ngay trên mặt hồ. Đây có lẽ là bể bơi lớn nhất và duy nhất không cần thay nước!

Điều thú vị nữa là những chiếc xe đạp vịt kiểu Thuỵ Sĩ – xe đạp vịt thường gắn thêm cầu trượt hoặc sunbed để mọi người có thể tắm nắng hoặc trượt xuống bơi luôn. Không như mấy cỗ xe đạp vịt ở hồ Tây nhà mình :). Thật tiếc vì không ai trong chúng tôi mang theo đồ bơi, chỉ có cu cậu 3 tuỏi là được chơi thoả thích ở một dài phun nước gần đó.

Giữa không gian cổ kính của thành phố này có một điều tôi chú ý – thành phố có rất nhiều người trẻ tuổi! Ngoài việc là trung tâm tài chính, Zurich cung tập trung nhiều viện nghiên cứu và trường đại học lớn, thu hut một luồng cư dân trẻ đến đây. Ai ai nhìn cũng rất hạnh phúc.

Chiều buông xuống một bầu trời rực lửa cũng là lúc chúng tôi nói lời chia tay với thành phố xinh đẹp này.

Hẹn gặp lại Zurich!

Yêu,

Kate

img_8205